NGÀN MẶT TRỜI RỰC RỠ

Dạo này mình đọc được vài tin tức về người phụ nữ ở Afghanistan làm mình nhớ đến cuốn sách này. Mình đọc cuốn này cũng lâu rồi nhưng thỉnh thoảng nghĩ đến đều cảm thấy có đó tiếc nuối trong lòng. Chắc bởi vì sự tươi sáng của phần kết câu chuyện và cả sự tin tưởng vào tương lai tốt đẹp những nhân vật trong đó làm mình nghẹn lại.
Xuyên suốt cuốn sách là câu chuyện về số phận người phụ nữ ở Afghanistan những năm bắt đầu chiến tranh, trước và sau khi cuộc nổi dậy. Số phận, sự ràng buộc, quy định hà khắc đối với người phụ nữ có thể khiến người đọc cảm thấy bức bách, ngột ngạt trong từng câu chữ.
Những người phụ nữ trong câu chuyện có xuất phát điểm và môi trường trưởng thành khác nhau đã hình thành những tư tưởng và quan niệm không giống nhau, nhưng số phận đưa họ đến để cứu rỗi nhau cũng như cứu rỗi chính bản thân họ.
Mariam từ lúc yêu quý, tôn sùng người cha của mình đến khi thất vọng, từ bỏ người cha ấy. Sự chịu đựng của cô với người chồng hà khắc và bảo thủ. Sự cam chịu khi ông lên kế hoạch với một cô gái đáng tuổi con mình, rồi định mệnh đã đưa họ đến với nhau, cuối đời Laila là ánh sáng duy nhất của cô, là niềm hạnh phúc và cũng chính nhờ Laila cô đã vùng dậy, chống lại người chồng mà cô đã sợ sệt suốt ngần ấy năm.
Laila từ đầu đã có xuất phát điểm khác rất nhiều với Mariam, cô được đi học, cô có một người cha có tư tưởng tân tiến, một người cha nhìn ra được trong tương lai thân phận người phụ nữ sẽ được trọng dụng, cuối cùng Laila cũng làm được điều đó, điều mà cha cô tin tưởng ở một Afghanistan trong tương lai dù rằng để đạt được nó cô đã phải trải qua bao đau khổ, mất cha mẹ cùng một lúc, mất cả người bạn thời thơ ấu cũng đồng thời là người cô yêu quý nhất, chấp nhận lấy ông già hơn tuổi cha mình để con cô có một người che chở, sinh con cho người đàn ông mà cô gọi là chồng, chịu đựng sự hà khắc, độc tài của chồng mình, đến mức cô phải đưa con gái mà mình yêu quý vào cô nhi viện, rồi đón nhận tin tức rằng từ đầu cô đã bị ông ta lừa dối, Taqi không hề chết đi và đặc biệt đau đớn hơn cả là Mariam, người cô xem như mẹ như bạn mình bị phạt tội tử hình vì bà đã giết người chồng của cả hai chỉ để bảo vệ cô.
Quyển sách này viết xong năm 2007, mình biết rõ việc thân phận người phụ nữ sau này, cụ thể là 2026 sẽ trở lại như trước, cảm nhận rõ được sự bất an tràn ngập, một hòa bình yếu ớt của nước bạn, sự ổn định tạm bợ.
Và thật sự biết ơn ông cha ta đã chiến đấu để giành độc lập, biết ơn Bác đã có đường lối và tư tưởng đúng đắn, cấp tiến và hiện đại. Biết ơn cuộc đời vì sinh ra là người Việt Nam.
Pic: pinterest